[ Updated threads · New messages · Members · Forum rules · Search · RSS ]
New messages
adminNgày: Friday, 2019 Jan 11, 16:04:25 | Thông điệp # 1
Forum: Thông tin họp ban | Thread: TUYỂN DỤNG THÀNH VIÊN QUẢN TRỊ DIỄN ĐÀN VÕ PHÁI BÌNH NAM ĐẠO
Trưởng sư sáng lập
Nhóm: Người quản trị
Bài viết: 157
Giải thưởng: 0
Danh tiếng: 0
Trạng thái: Offline
Diễn đàn cần tuyển dụng các chức danh để quản trị diễn đàn

Trưởng sư Võ Văn Thái
 
adminNgày: Wednesday, 2019 Jan 09, 02:06:18 | Thông điệp # 2
Forum: Học tập ngôn ngữ | Thread: Thành ngữ Hán - Việt
Trưởng sư sáng lập
Nhóm: Người quản trị
Bài viết: 157
Giải thưởng: 0
Danh tiếng: 0
Trạng thái: Offline
1. Thiên sơn vạn thủy (Nghìn núi muôn sông).

Trưởng sư Võ Văn Thái
 
adminNgày: Monday, 2019 Jan 07, 20:35:06 | Thông điệp # 3
Forum: Học tập ngôn ngữ | Thread: MỌC ĐUÔI TÔM HAY VỌC NIÊU TÔM?
Trưởng sư sáng lập
Nhóm: Người quản trị
Bài viết: 157
Giải thưởng: 0
Danh tiếng: 0
Trạng thái: Offline

Gà giai đoạn mọc đuôi tôm


Câu tục ngữ "Vắng chủ nhà, gà mọc đuôi tôm" không xa lạ với người Việt. Trong khi hầu hết mọi người đều hiểu đúng, dùng đúng theo nghĩa bóng, thì nghĩa đen của nó lại làm tốn nhiều giấy mực của các nhà nghiên cứu. Cái đuôi tôm của con gà liên quan gì đến ông chủ, mà khiến nó phải đợi “vắng chủ nhà” mới “mọc” ra? Sự vô lý ngự trị câu tục ngữ khiến người ta nghi ngờ tính chính xác của văn bản.

Một số nhà nghiên cứu đã ngả theo hướng thay đổi hình thức câu tục ngữ thành: Vắng chủ nhà gà vọc niêu tôm, sục niêu tôm hoặc vọc niêu cơm, mọc râu tôm, vọc mang tôm...để nghe cho có lý:

- “Từ điển thành ngữ, tục ngữ Việt Nam”, nhóm Vũ Dung giải thích: “Vắng chủ nhà gà sục niêu tôm. x. Vắng chúa nhà gà vọc niêu tôm (vọc: thò tay, chân vào vào quấy, bới) không người cai quản, dễ làm bậy, tha hồ tự do thoải mái; Không người cầm chịch, quản lý, mọi việc đều lộn xộn lung tung”.

-“Từ điển thành ngữ tục ngữ Việt Nam” GS Nguyễn Lân viết: “Chúa vắng nhà gà vọc niêu tôm (hoặc gà mọc đuôi tôm) Chê những kẻ làm liều khi không có người cai quản”.

-“Từ điển tục ngữ Việt” của Nguyễn Đức Dương sau khi đưa ra bản: "Vắng chủ nhà gà mọc đuôi tôm”, hướng dẫn xem “Vắng chủ nhà gà vọc niêu tôm” và chú thích: "Chắc là vọc niêu chứ chẳng phải mọc đuôi, nhưng đã bị chép lầm".

-“Thành ngữ tục ngữ lược giải” của Nguyễn Trần Trụ: “Vắng chúa nhà gà vọc niêu tôm: Chủ nhà đi vắng thì việc trông coi cửa nhà sơ sót khiến cho gà vào tận trong nhà vọ niêu tôm mà ăn. Ý nói chủ nhà đi vắng thì đầy tớ, người trong nhà làm càn, phá phách”.

-“Tục-ngữ lược giải” (Lê Văn Hoè): “Vắng chúa nhà gà mọc đuôi tôm: Vắng chúa nhà đến con gà không được yên ổn, bọn đầy tớ nghịch-ngợm đem đuôi tôm chắp vào đuôi con gà. Ý nói chủ đi vắng thì đầy tớ làm tướng. Cũng có người bảo câu này nói sai. Chính ra là: “Vắng chủ nhà gà vọc niêu tôm”, nghĩa là chủ nhà đi vắng thì việc trông coi nhà cửa sơ sót, khiến cho gà vào tận trong nhà vọc niêu tôm mà ăn”.

-Trong “Tục ngữ Việt Nam” nhóm Chu Xuân Diên ghi nhận cả hai dị bản: “Vắng chúa nhà, gà vọc niêu tôm (hoặc mọc đuôi tôm)”. Vì sách chỉ sưu tầm, tập hợp nên nhóm biên soạn không giải thích ý nghĩa câu tục ngữ.

-"Tục ngữ Mường Thanh Hóa"-Cao Sơn Hải đưa ra dị bản: "Vắng chủ nhà gà vọc mang tôm" (mang tôm là phần đầu hồi, giáp với nóc của chái nhà).

Nhìn chung, khi chưa tìm được lời giải cho "mọc đuôi tôm" thì "vọc niêu tôm" hoặc “vọc niêu cơm”, "vọc mang tôm", có thể tạm chấp nhận được. Và thực tế, các nhà ngữ học gần như đã thống nhất với dị bản và cách giải thích này.

Tuy nhiên, suy cho kỹ, các kiểu "vọc", "sục" nói trên đều không ổn.

Niêu tôm không phải là thứ mồi gà ưa thích, mở nắp xoong cũng không phải là lối kiếm ăn của loài gia cầm. Nếu có, chỉ là tình cờ chúng nhảy lên rồi làm đổ, lật úp nồi niêu xuống đất mà thôi.

Với dị bản "niêu cơm" cũng vậy. Con gà đã làm bật được nắp niêu cơm ra, nó đâu dừng ở “vọc”, mà mổ ăn cho bằng hết, hoặc canh tung tóe. Trong khi chữ "vọc" lại hoàn toàn không miêu tả động tác mổ, bới của con gà. Người ta chỉ nói "chuột vọc", (chuột dùng chân hoặc răng nhấm thử), có khi không ăn mà chỉ làm mất dấu đĩa thức ăn. "Việt Nam tự điển": "Vọc: vầy, mó. Vọc tay vào, vọc bùn; đồ ma vọc. (Văn liệu :Hoài hồng ngâm cho chuột vọc, Hoài hạt ngọc cho ngâu vầy)". Như vậy, "vọc" là động tác nhẹ nhàng, không mang nghĩa phá phách.

Chữ "sục" lại chỉ mõm con chó ăn vụng, vục đầu, sục mõm vào nồi chứ không phải gà.

Với dị bản "Vọc mang tôm" cũng vậy, chữ "vọc" không chỉ động tác con gà canh, bới chỗ đầu chái nhà. Hơn nữa, với một chỗ khuất lấp như vậy, kể cả ông chủ ở nhà, thì con gà nó vẫn canh bới được như thường.

Vậy bây giờ phải hiểu như thế nào? Chúng tôi cho rằng, hình thức đúng của câu tục ngữ vẫn là “Vắng chủ nhà; gà mọc đuôi tôm”.

Xưa kia, nông dân thường nuôi gà ổ. Sau khi nở, gà con theo mẹ kiếm ăn. Khoảng thời gian này, mẹ gà chăm sóc đàn con rất cẩn thận. Vì đàn con, gà mẹ sẵn sàng liều mình chống lại những mối đe dọa, như chó, mèo, diều hâu, quạ...Mẹ gà dạy đàn con biết cách tìm mồi, nhận biết những mối nguy hiểm; vừa bới đất, vừa nghe ngóng, nếu thấy nguy hiểm, lập tức phát tín hiệu cố..ố...qu..ác...qu...ác báo động, rồi tục...tục "thu quân". Gà con dù đang mải mê ở đâu, nghe tiếng cảnh báo cũng chạy vội, chui hết vào đôi cánh gà mẹ. Có chú gà nào đùa nghịch chọi nhau, liền bị gà mẹ mổ nhẹ cho vài cái "nhắc nhở" thế là "giải tán" ngay. Lỡ chú nào lạc mẹ, thì nháo nhác, tiếng kêu dài chiếp....chiếp rất thảm thiết, chừng nào tìm được mẹ mới thôi (thành ngữ Nháo nhác như gà lạc mẹ). Cứ thế, cả gia đình gà quây quần ấm áp bên nhau thật bình yên, trật tự.


Gà con chưa mọc đuôi tôm, luôn được gà mẹ che chở (Ảnh sưu tầm trên mạng)

Khoảng hơn một tháng sau nở, lông cánh gà con phát triển đã phủ gần kín hai bên hông. Cái đuôi nhú lên tí xíu hôm nào, nay cũng đã dài, chìa ra, khum khum hệt cái đuôi (con) tôm. Khi gà con mọc đuôi tôm cũng là lúc (theo bản năng), gà mẹ xua đuổi, bắt đàn con phải tự lập, để gà mẹ chuẩn bị bước vào lứa sinh đẻ mới. Trước kia, gà mẹ săn sóc, bảo vệ, yêu thương đàn con bao nhiêu, thì bây giờ, nó dửng dưng, vô tình bấy nhiêu. Nếu con nào (do thói quen) vẫn chạy theo, sẽ bị mẹ gà đánh đuổi, mổ thật lực, kêu choe chóe.


Gà mới bắt đầu nhú đuôi tôm, vẫn theo mẹ, nhưng chẳng bao lâu nữa, chúng sẽ sống hoàn toàn tự lập và dĩ nhiên, sẽ không còn trật tự nữa (Ảnh sưu tầm trên mạng)

Thế là, anh em nhà gà con bắt đầu cuộc sống tự lập: đi kiếm ăn mà không có gà mẹ theo kèm.

Sau vài ngày đầu nháo nhác, đàn gà con bắt đầu mạnh dạn hơn. Chúng vẫn giữ thói quen đi ăn theo bầy và rất hiếu động. Cả bầy chui luồn mọi xó xỉnh, hết ngoài vườn đến trong nhà; từ gầm giường, xó tủ đến bồ thóc, thúng gạo đều bị chúng bới móc, vừa chạy nhảy vừa kêu chiêm chiếp, ăn một phá phách mười, làm cho mọi thứ đảo lộn tứ tung lên. Ăn, chơi chán thì chúng quay ra đánh chọi nhau chí chóe mà chẳng có mẹ gà nào can thiệp. (Câu "Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau" chính là nói gà con thời kỳ này).

Gà mọc đuôi tôm gây gổ, đánh lộn nhau (Ảnh sưu tầm trên mạng)

Như vậy, lũ trẻ con khi vắng chủ nhà, (chủ gia đình-bố mẹ ) và gà mọc đuôi tôm, gà mới tách mẹ đều có điểm giống nhau: nghịch ngợm, phá phách, tha hồ trêu chọc, đánh đấm nhau mà không bị ai trách mắng, quở phạt. Đây cũng là nhận thức tâm lý bọn trẻ và lũ gà con mới lớn theo kinh nghiệm của dân gian.


Loại gà mọc đuôi tôm này mà phá thì phải biết (Ảnh sưu tầm trên mạng)

Từ trước tới nay, câu “Vắng chủ nhà, gà mọc đuôi tôm”, bị hiểu lầm có mối quan hệ nhân quả theo kiểu: "Vắng chủ nhà, (thì, nên) gà mọc đuôi tôm"; "Vắng chủ nhà, (thì, nên) mà vọc niêu cơm/tôm"; “Vắng chủ nhà, (thì, nên) gà bới bếp”; Tuy nhiên, theo chúng tôi, câu tục ngữ đang xét lại có mối quan hệ so sánh: bọn trẻ vắng chủ nhà cũng (nghịch ngợm phá phách) giống như lũ gà con mọc đuôi tôm (khi tách mẹ). Đây là kết cấu theo kiểu: "Cơm chín tới, cải vòng (ngồng-ngòng) non, gái một con, gà nhảy ổ đẻ", hay "Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò"; "Gái một con, thuốc ngon nửa điểu". Ấy chính là những giai đoạn đặc biệt của các sự vật, hiện tượng được tục ngữ đặt cạnh nhau để dùng cái này liên tưởng, so sánh với cái kia.

Như vậy "Vắng chủ nhà, gà mọc đuôi tôm" được diễn giải: Tình trạng (trẻ) vắng chủ nhà (thì cũng giống như) gà con (giai đoạn) mọc đuôi tôm, và hiểu là: Trẻ con phá phách nghịch ngợm nhất là lúc vắng chủ nhà, bố mẹ; gà con hiếu động, quấy phá nhất là lúc mọc đuôi tôm, tách mẹ.

Về sau, câu tục ngữ được hiểu theo nghĩa rộng hơn, nhằm ám chỉ tất cả những hành động, việc làm quá tự do phóng túng, khi không có sự hiện diện, cai quản của người đứng đầu./.

* Hoàng Tuấn Công (2014)
Tệp đính kèm: 2028261.jpg(72.2 Kb) · 2416617.jpg(59.1 Kb) · 4952005.jpg(192.3 Kb) · 8134086.jpg(16.7 Kb) · 9750746.jpg(68.3 Kb)


Trưởng sư Võ Văn Thái
 
adminNgày: Monday, 2019 Jan 07, 16:41:16 | Thông điệp # 4
Forum: Khoa học dịch thuật | Thread: CHUYỆN VUÔNG TRÒN
Trưởng sư sáng lập
Nhóm: Người quản trị
Bài viết: 157
Giải thưởng: 0
Danh tiếng: 0
Trạng thái: Offline
* Trầm Thiên Thu


Tết đến, Xuân về, không dưng nói chuyện “hình Vuông và hình Tròn” xem chừng “việt vị”, vì có vẻ chẳng “ăn nhập” gì. Thế nhưng lại không phải như vậy đâu, thưa quý vị!

Hình vuông và hình tròn được coi là hai hình hoàn hảo nhất trong các hình. Thời xưa, những đồng tiền kẽm lưu hành trong triều Nguyễn có hình dáng mang ý nghĩa của Càn Khôn. Đồng tiền kẽm hình tròn, chính giữa có cái lỗ hình vuông, bốn góc có bốn chữ nho nằm bên mỗi cạnh hình vuông, còn tiện để xỏ dây xâu vào cho tiện.

Đồng tiền xưa có hình tròn, bên trong có lỗ hình vuông, có vẻ không “khớp” nhau nhưng vẫn lô-gích. Người ta cũng chúc các thai phụ được “mẹ tròn, con vuông”, ý nói được an toàn khi sinh nở, mẹ con đều khỏe mạnh. Thai hình tròn tức là “mẹ tròn”, con ra đời khỏe mạnh tức là “con vuông”. Khi nói về điều gì tốt lành, xuôi xắn, trung thành,… người ta cũng dùng hình vuông và hình tròn để nói. Ví dụ: “Sống sao cho vuông tròn trước sau”.

Khi nói về chuyện trăm năm, cụ Nguyễn Du viết trong Truyện Kiều: “Trăm năm tính cuộc vuông tròn, Phải dò cho đến ngọn nguồn lạch sông” (câu 1331-1332). “Cuộc vuông tròn” ở đây là chuyện hôn nhân, chuyện cả đời, phải suy hơn tính thiệt, không thể “nhắm mắt đưa chân”.

Nếu đem cách nói “vuông, tròn” của người Việt mà dịch nguyên văn ra ngoại ngữ, nhất là các ngôn ngữ Tây phương, hẳn là rất khó truyền đạt đầy đủ ý nghĩa “tốt lành” của nó đến người nghe. Đơn giản là người Tây phương không có chung khái niệm về văn hóa và triết lý với Việt Nam. Đối với họ, khái niệm “vuông tròn” không mang một ý nghĩa hòa hợp, thậm chí còn không thể dung nạp nhau. Về phương diện kỷ hà học, đó là những hình thể khác hẳn nhau. Nếu đặt cạnh nhau chỉ gợi ra ý tương phản, không “khớp” với nhau.

Nghịch lý đó vẫn có ý nghĩa tích cực khả dĩ giải thích. Hẳn là điều đó bắt nguồn từ khái niệm cơ bản xuất phát từ dân gian, được người đời chấp nhận như các yếu tố cấu thành tốt đẹp. Văn hóa Việt ảnh hưởng sâu đậm từ “tam giáo” (Phật, Lão, Khổng) hiện hữu lâu đời trong đời sống dân chúng. Ảnh hưởng tiềm ẩn trong nền nếp sinh hoạt, trong ngôn ngữ dân gian, thấm vào da thịt, và lưu chuyển trong huyết quản người Việt. Luật “nhân quả” theo Phật thuyết được chấp nhận như một tiền đề của nhiều quan niệm sống trong dân gian. Do đó, từ những nhân tố được thừa nhận là tốt đẹp dẫn đến yếu tố tốt lành theo luật nhân quả như lẽ tất nhiên: “Cây nào quả nấy”, “rau nào sâu nấy”, “cha nào con nấy”, hoặc “thầy nào trò nấy”.

Nhưng trong văn hóa Việt Nam, hình vuông và tròn đi đôi trong nhiều trường hợp, chúng gắn liền với nhau để biểu thị cho sự kết hợp thuận lẽ trời, và tạo kết quả tốt lành. Khái niệm vuông tròn dựa trên chứng cứ đầu tiên từ sự tích bánh chưng và bánh giầy (1).

SỰ TÍCH

Chuyện xưa kể rằng…

Ngày xưa, đời Vua Hùng Vương thứ 6, sau khi đánh dẹp xong giặc Ân, vua có ý định truyền ngôi cho con. Nhân dịp đầu Xuân, vua họp các hoàng tử lại và bảo: “Con nào tìm được thức ăn ngon lành để bày cỗ cho có ý nghĩa nhất, ta sẽ truyền ngôi vua cho”. Các hoàng tử đua nhau tìm kiếm của ngon vật lạ dâng lên cho vua cha, với hy vọng được ngự trên ngai vàng.

Khi đó, người con trai thứ 18 của Hùng Vương là Tiết Liêu (2) bản tính hiền hậu, đạo đức, hiếu thảo với cha mẹ. Hoàng tử nghĩ rằng chẳng thà không được làm Thái tử, chứ bỏ cha mẹ không người thần hôn định tỉnh, lòng Hoàng tử không đành. Không rời cha mẹ, nhưng Hoàng tử cũng không dám trái lời Vua cha, vẫn nghĩ tìm của ngon vật lạ để dâng tiến Vua cha và Hoàng hậu khi kỳ hạn tới. Và lòng hiếu của Hoàng tử đã động tới thần linh.

Một hôm, Tiết Liêu nằm mộng thấy có vị Thần đến bảo: “Này con, vật trong Trời Đất không có gì quý bằng gạo, vì gạo là thức ăn nuôi sống con người. Con nên lấy gạo nếp làm bánh hình tròn và hình vuông, tượng trưng Trời và Đất. Hãy lấy lá bọc ngoài, đặt nhân trong ruột bánh, để tượng trưng Cha Mẹ sinh thành”.

Tiết Liêu tỉnh dậy và vô cùng mừng rỡ. Ông làm theo lời Thần dặn, chọn gạo nếp thật tốt làm bánh vuông để tượng trưng Đất, bỏ vào chõ chưng chín, gọi là Bánh Chưng. Và ông giã xôi làm bánh tròn, tượng trưng Trời, gọi là Bánh Giầy. Còn lá xanh bọc ở ngoài và nhân ở trong ruột bánh là tượng trưng cha mẹ luôn yêu thương và đùm bọc con cái.

Đến ngày hẹn, các Hoàng tử đều đem thức ăn đến bày trên mâm. Có đủ sơn hào hải vị, nhiều món ngon. Hoàng tử Tiết Liêu chỉ có bánh giầy và bánh chưng. Vua Hùng lấy làm lạ nên hỏi, Tiết Liêu thuật lại chuyện Thần linh báo mộng, đồng thời giải thích cho Vua cha về ý nghĩa của bánh giầy và bánh chưng. Vua cha nếm thử, thấy bánh ngon và khen ngợi về ý nghĩa.

Vua cha rất hài lòng bảo Hoàng hậu: “Các sơn hào hải vị của các Hoàng tử khác, tuy ngon nhưng duy chỉ một mình ta được hưởng, còn hai thứ bánh chưng và bánh giầy, làm bằng gạo của Trời Đất sinh ra, ta chỉ việc phổ biến cách làm là toàn dân đều được thưởng thức cái ngon có ý nghĩa của bánh”. Thế là Vua cha bèn truyền ngôi cho Tiết Liêu.

Tết năm đó, nhà Vua dùng ngay bánh chưng bánh giầy làm đồ lễ cúng Trời Đất, và cũng truyền dạy cho nhân dân cách làm bánh để dùng trong việc cúng tế. Từ đó, mỗi khi đến Tết Nguyên Đán, dân chúng đều làm bánh chưng và bánh giầy để tế Trời Đất và cúng Tổ tiên.

Ý NGHĨA

Bánh giầy và bánh chưng tượng trưng Trời Đất, mang ý nghĩa nguồn gốc sự sống. Trời là Cha, Đất là Mẹ – song thân tạo nên chúng ta. Khi gặp nguy biến hoặc đau khổ, người ta nghĩ ngay đến song thân Phụ Mẫu. Có khi chúng ta gọi Trời: “Trời ơi!”, có khi gọi cả Trời và Đất: “Trời Đất ơi!”, có khi gọi Cha Mẹ: “Cha Mẹ ơi!”, có khi gọi cả Trời đất và Cha Mẹ: “Trời Đất, Cha Mẹ ơi!”.

Trong vũ trụ quan của người Á Đông, khái niệm vuông tròn chính là khái niệm về Trời Đất, về Càn Khôn, về Âm Dương. Trong kiến trúc Đông phương, bao giờ cũng là những đường nét pha trộn Âm và Dương. Ngoài những đường thẳng cần thiết phải có, bao giờ người ta cũng đưa vào thêm những đường cong và vòng tròn, tạo nên một tổng-thể-hài-hòa-Âm-Dương. Mái ngói cong, cửa sổ tròn, đó là cách kết hợp tạo sự hài hòa Âm Dương. Trong kiến trúc Tây phương ít khi có những đường nét như vậy.

Hình tròn còn tượng trưng Âm tính, hình vuông tượng trưng Dương tính. Sự kết hợp hài hòa Âm Dương được xem là một kết hợp thuận tự nhiên. Sự kết hợp đó luôn luôn mang lại kết quả tốt đẹp. Đó là một “khái niệm thiện”. Người Việt có câu tục ngữ: “Đầu tròn, gót vuông”. Theo Đông y, cơ thể con người nửa phần trên, tận cùng là cái đầu mang tính Âm (đầu tròn). Phần dưới tận cùng là đôi chân mang tính Dương (gót vuông). Khi khám bệnh, thầy thuốc sờ đầu và sờ chân, thấy đầu mát (Âm) và chân ấm (Dương) là tốt vì thuận Âm Dương, không đáng lo. Ngược lại (đầu ấm, chân mát) là bất ổn. Nên giữ đầu mát và đôi chân ấm thì sẽ khỏe mạnh. Triết lý của người Á Đông hay thật!

Nếu hình vuông đứng một mình thì chỉ là vuông, nếu hình tròn đứng một mình thì chỉ là tròn. Nhưng kết hợp hình vuông và hình tròn sẽ tạo khái niệm về Trời Đất, Âm Dương hài hòa, mang tính thiện, luôn trường cửu.

Bánh chưng và bánh giầy là các loại bánh truyền thống của dân tộc Việt Nam, thể hiện lòng biết ơn của con cháu đối với tiền nhân và Đất Trời. Bánh chưng hình vuông và màu xanh, tượng trưng cho Đất; bánh giầy hình tròn và màu trắng, tượng trưng cho Trời. Điều đó thể hiện triết lý Âm Dương, biện chứng Đông phương (nói chung), và triết lý Vuông Tròn của Việt Nam (nói riêng). Bánh giầy là Dương dành cho Cha, bánh chưng là Âm dành cho Mẹ. Bánh chưng và bánh giầy thể hiện nghĩa cử “uống nước nhớ nguồn”, nhớ công ơn sinh thành dưỡng dục bao la như Trời Đất của Cha Mẹ.

Sự tích bánh chưng và bánh giầy cho thấy lòng hiếu thảo (một trong những tính thiện của con người) của Hoàng tử thứ tư đã làm Thần inh cảm kích mà chỉ dạy cách sử dụng hạt gạo quý giá như ngọc để làm món ăn ngon dâng Vua cha. Lòng yêu dân thương nước của Vua Hùng đã làm cho món ăn quý giá này được đời đời lưu truyền. Điều đó cho thấy rằng những gì thuận ý Trời, theo “tính bổn thiện” mà Trời ban cho con người, thì trường tồn bất biến – dù hoàn cảnh có biến đổi. Chắc chắn điều gì không thuận ý Trời như gian tà, độc ác, ích kỷ, đố kỵ,… thì sẽ bị tiêu diệt. Lịch sử thế giới đã và đang chứng minh chân lý bất biến:“Thiện luôn thắng ác”.

TƯ DUY TÂM LINH

Hoàng tử Tiết Liêu chẳng thà không được làm Thái tử, chứ không đành bỏ mặc cha mẹ. Con người này quả là người nhân đức, đủ bản lĩnh nội tâm. Những con người biết sống vì người khác, không tham quyền cố vị, không kèn cựa tranh giành, không ích kỷ, không tham lam, không chuộng bề ngoài, chỉ một mực thể hiện đức yêu thương, chắc chắn cuộc sống luôn thanh thản và bình an. Một tấm gương sáng ngời cho chúng ta noi theo.

Kinh thánh xác định: “Tất cả chỉ là phù vân” (Gv 1:2), và biết chắc khi chết thì ai cũng “buông xuôi tay trắng”, thế mà người ta và giành giật nhau từng chút, ngay cả miếng ăn cũng vậy, kém một chút là “khó chịu ra mặt”. Khốn nạn thật!

Về quyền hành, Chúa Giêsu nói: “Ai muốn làm người đứng đầu thì phải làm người rốt hết, và làm người phục vụ mọi người” (Mc 9:35). Thế nhưng thực tế khác hẳn, thậm chí là trái ngược, ngay cả trong tôn giáo cũng chẳng hơn gì!

Và còn bao chuyện đời khác nữa mà Đức Kitô đã mạnh mẽ lên án gắt gao!

Thiên Chúa là Đấng tạo dựng Trời và Đất, Ngài có quyền trên tất cả mọi sự. Khi nói về chuyện thề thốt, Chúa Giêsu có nhắc tới Trời và Đất, đồng thời khuyến cáo: “Đừng thề chi cả. Đừng chỉ trời mà thề, vì trời là ngai Thiên Chúa. Đừng chỉ đất mà thề, vì đất là bệ dưới chân Người. Đừng chỉ Giêrusalem mà thề, vì đó là thành của Đức Vua cao cả” (Mt 5:34-35).

Chúa Giêsu cũng nhắc tới Đầu: “Đừng chỉ lên đầu mà thề, vì anh không thể làm cho một sợi tóc hoá trắng hay đen được. Nhưng hễ CÓ thì phải nói CÓ, KHÔNG thì phải nói KHÔNG. Thêm thắt điều gì là do ác quỷ” (Mt 5:34-37). Quá minh nhiên!

Chúa Giêsu còn nói thẳng thừng hơn: “Nếu tay hoặc chân anh làm cớ cho anh sa ngã, thì hãy chặt mà ném đi; thà cụt tay cụt chân mà được vào cõi sống, còn hơn là có đủ hai tay hai chân mà bị ném vào lửa đời đời” (Mt 18:8). Cách nói chân thật của Ngài luôn khiến chúng ta cảm thấy “nghịch nhĩ”. Nhưng sự thật mãi mãi là sự thật, chúng ta học mãi mà chưa thông, chưa khôn, chưa can đảm!

Lạy Thiên Chúa, xin giúp chúng con luôn biết sống vuông tròn với Ngài và với tha nhân. Amen.

---------

(1) Chưa thống nhất cách viết, có khi viết là bánh Giầy hoặc bánh Dầy.
(2) Còn gọi là Lang Liêu, Lang Lèo.


* Nguồn tin: http://tinmung.net/docgia/_SuyTu/2013/Chuyen-vuong-tron.htm
Tệp đính kèm: 6986935.jpg(34.5 Kb)


Trưởng sư Võ Văn Thái
 
adminNgày: Wednesday, 2018 Sep 26, 22:53:09 | Thông điệp # 5
Forum: Giải tích hàm một biến | Thread: BÀI TẬP LÀM NHÓM
Trưởng sư sáng lập
Nhóm: Người quản trị
Bài viết: 157
Giải thưởng: 0
Danh tiếng: 0
Trạng thái: Offline
Bài tập Nhóm 1 (tệp 2)
Tệp đính kèm: Nhm_1-Lp_B-Bi_G.pdf(943.9 Kb)


Trưởng sư Võ Văn Thái
 
adminNgày: Wednesday, 2018 Sep 26, 22:51:30 | Thông điệp # 6
Forum: Giải tích hàm một biến | Thread: BÀI TẬP LÀM NHÓM
Trưởng sư sáng lập
Nhóm: Người quản trị
Bài viết: 157
Giải thưởng: 0
Danh tiếng: 0
Trạng thái: Offline
Bài tập Nhóm 1 (tệp 1)
Tệp đính kèm: GTH1B-Nhom1_ST3.pdf(141.5 Kb)


Trưởng sư Võ Văn Thái
 
adminNgày: Wednesday, 2018 Sep 26, 22:48:04 | Thông điệp # 7
Forum: Giải tích hàm một biến | Thread: TÀI LIỆU HƯỚNG DẪN
Trưởng sư sáng lập
Nhóm: Người quản trị
Bài viết: 157
Giải thưởng: 0
Danh tiếng: 0
Trạng thái: Offline
HƯỚNG DẪN THỰC HIỆN ĐỒ ÁN POWERPOINT
Tệp đính kèm: Huong_dan_thuc_.docx(17.5 Kb)


Trưởng sư Võ Văn Thái
 
adminNgày: Wednesday, 2018 Sep 26, 22:44:23 | Thông điệp # 8
Forum: Giải tích hàm một biến | Thread: GIÁO TRÌNH CHÍNH THỨC
Trưởng sư sáng lập
Nhóm: Người quản trị
Bài viết: 157
Giải thưởng: 0
Danh tiếng: 0
Trạng thái: Offline
GIÁO TRÌNH GIẢI TÍCH HÀM MỘT BIẾN - Tác giả: Thầy Trần Trí Dũng
Tệp đính kèm: Giao_trinh_giai.pdf(594.3 Kb)


Trưởng sư Võ Văn Thái
 
adminNgày: Wednesday, 2018 Aug 29, 10:35:15 | Thông điệp # 9
Forum: Dịch vụ tủ sách | Thread: BÀI THIỆU QUYỀN TAY KHÔNG VÕ CỔ TRUYỀN VIỆT NAM
Trưởng sư sáng lập
Nhóm: Người quản trị
Bài viết: 157
Giải thưởng: 0
Danh tiếng: 0
Trạng thái: Offline
QUYỀN THẢO TIÊN ÔNG

1. Bài tổ tiên ông, đả diện tiền
2. Kỳ lân hạ bộ, lập trung thiên
3. Hoành khai lưỡng túc, liên tam đả
4. Phục địa long thành, thượng nghịch biên
5. Tương tùy, phụ tử, khuynh thân đả
6. Bãi vĩ, thanh long, tấn bộ truyền
7. Tầm châu, yểm nguyệt, tề nhị bộ
8. Tả hữu, long phi, nghịch thích biên
9. Cao sơn hổ toạ, thừa châu thế
10. Lập bộ, song phi, bái tổ tiền.


Trưởng sư Võ Văn Thái
 
adminNgày: Sunday, 2018 Aug 26, 00:50:33 | Thông điệp # 10
Forum: Công nghệ thông tin | Thread: TRỌN BỘ KHUNG VIỀN TRANG TRÍ TỆP CORELDRAW
Trưởng sư sáng lập
Nhóm: Người quản trị
Bài viết: 157
Giải thưởng: 0
Danh tiếng: 0
Trạng thái: Offline
Tải về: TRỌN BỘ KHUNG VIỀN TRANG TRÍ TỆP CORELDRAW

Trưởng sư Võ Văn Thái
 
adminNgày: Sunday, 2018 Aug 26, 00:39:30 | Thông điệp # 11
Forum: Chương trình đào tạo | Thread: CHƯƠNG TRÌNH GIÁO DỤC ĐẠI HỌC
Trưởng sư sáng lập
Nhóm: Người quản trị
Bài viết: 157
Giải thưởng: 0
Danh tiếng: 0
Trạng thái: Offline
Tải về: Chương trình khung đào tạo

Trưởng sư Võ Văn Thái
 
adminNgày: Thursday, 2018 Aug 23, 23:11:27 | Thông điệp # 12
Forum: Thông tin bài viết | Thread: 14 ĐIỀU RĂN CỦA ĐỨC PHẬT
Trưởng sư sáng lập
Nhóm: Người quản trị
Bài viết: 157
Giải thưởng: 0
Danh tiếng: 0
Trạng thái: Offline

1. Kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình
2. Thất bại lớn nhất của đời người là tự đại
3. Ngu dốt lớn nhất của đời người là dối trá
4. Bi ai lớn nhất của đời người là ghen tị
5. Sai lầm lớn nhất của đời người là đánh mất mình
6. Tội lỗi lớn nhất của đời người là bất hiếu
7. Đáng thương lớn nhất của đời người là tự ti
8. Đáng khâm phục nhất của đời người là vươn lên sau khi vấp ngã
9. Phá sản lớn nhất của đời người là tuyệt vọng
10. Tài sản lớn nhất của đời người là sức khoẻ
11. Món nợ lớn nhất của đời người là tình cảm
12. Lễ vật lớn nhất của đời người là khoan dung
13. Khuyết điểm lớn nhất của đời người là kém hiểu biết
14. An ủi lớn nhất của đời người là bố thí.

Trích lời Kinh Phật, Hoà thượng Kim Cương Tử (1914 - 2001)

Xã hội phát triển đến mức nào đi nữa thì những giá trị truyền thống phương Đông, tức là cội nguồn văn hóa của mỗi dân tộc Châu Á vẫn cần phải được bảo tồn và trân trọng. Tuy là vốn cổ, nhưng nếu xét về nhân sinh quan đối với con người hiện đại thì dường như không cổ chút nào hay nói đúng hơn là câu chữ cũ, còn ý nghĩa thực tế vẫn hoàn toàn mới mẻ.

Đây chính là điều đáng bàn luận và suy ngẫm, vì như sách "Minh tâm bảo giám" nhận xét: "Người xưa tuy hình dáng như thú, nhưng lòng như có đại thánh ở trong. Người nay tuy hình dáng người nhưng lòng lại thú, biết đâu mà lường. Có lòng không có tướng, tướng sẽ tự lòng mà sinh ra. Có tướng mà không có lòng, tướng sẽ theo lòng mà mất đi”. Phải chăng, vì lẽ ấy mà vô số điều khuyên răn của các bậc tiền bối vô cùng hữu ích cho cách đối nhân xử thế của những người chịu ảnh hưởng giáo dục của Nho giáo, Phật giáo. Tựu trung lại, đó chính là những tâm bệnh như sau:
1
Không có kẻ thù nào to lớn và nguy hiểm bằng chính bản thân ta. Tà ý xấu xa vốn là kẻ thù tiềm ẩn lớn nhất của đời người mà tự ta khó vượt qua nổi. Thật là nghịch lý khi bao khó khăn, thử thách, gian nan do khách quan mà nhờ tinh thần, ý chí quyết tâm ta đều vượt qua. Nhưng, khi trong tâm có bệnh thì lại chịu thua, như dao sắc không gọt được chuôi vậy. Đúng như nhận định trong thế giới có bốn điều tự hủy hoại là: Cây nhiều hoa, quả nặng quá, sẽ gãy cành, rắn độc mang nọc độc nhưng lại bị giết để lấy nọc, kẻ làm việc nước không hiền tài, thì sẽ hại dân hại nước, kẻ làm điều bất thiện sẽ bị quả báo, cho nên sách Kinh dạy rằng: "Sự độc ác do tâm sinh ra, sẽ quay lại tự hại bản thân mình, cũng như sắt tạo ra chất gỉ rồi chất han gỉ ấy sẽ tiêu hủy dần thân hình của sắt". Suy nghĩ xa hơn và kỹ hơn về giáo lý ấy thì càng rõ, nếu ta không vượt qua được chính bản năng của mình thì lương tâm và trí tuệ, lương tâm và trí tuệ của ta cũng sẽ bị xói mòn mục ruỗng, chẳng mấy chốc mà thành phế nhân. Ngạn ngữ vẫn cho rằng: “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn”, nội dung bên trong hoặc phần tinh thần không nhìn thấy được ấy mới quyết định bản chất của một chính nhân thực thụ, bởi đơn giản là: "Con người biểu lộ tính ưu việt của mình ở bên trong, chỉ có con vật mới lộ ra bên ngoài thôi".
2
Những thất bại lớn nhất của con người đều do tính tự cao tự đại sinh ra. Sách Cảnh hành lục cho rằng: "Sự tự mãn (tự cho mình đầy đủ) làm cho mình hư. Sự kiêu căng (tự cho mình giỏi) làm mình trở thành ngu. Chuyện kể rằng: Có đứa con nhà giàu không coi ai ra gì, thích đứng trên cây tè xuống đầu người đi đường, ai cũng ngại nhà ấy mạnh tiền của chẳng dám nói gì. Một hôm có đoàn quan binh đi qua dưới gốc cây, tay kia tè ngay vào viên quan văn đi đầu, viên quan này gật gù khen giỏi, rồi đi tiếp. Lúc sau viên quan võ đi qua, tay kia vẫn tiếp tục tái diễn trò ấy, nhưng không ngờ viên quan võ nóng tính bèn rút kiếm ra chém phăng đầu đứa xấu chơi. Người đời thường cười tên ngu dốt và thán phục mưu sâu của viên quan văn, nhưng cái chết thì vẫn dành cho kẻ cao ngạo. Chẳng thế những nước nông nghiệp vùng Đông Nam Á thường dùng biểu tượng cây lúa để đề cao tính khiêm nhường: khi cây mọc càng cao, càng trổ bông trĩu hạt chín vàng thì cây càng cúi thấp để tránh gió đồng ập đến. Lã Khôn thì rút ra bài học: "Khí kiêng nhất là hung hăng, Tâm kiêng nhất là hẹp hòi, Tài kiêng nhất là tự cao", nếu không hiểu được những điều này thì sống trên đời chẳng mấy chốc sẽ thất bại.
3
Ngu dốt lớn nhất của con người là sự dối trá. Kinh Phật cũng liệt kê điều này vào trong 7 tội lỗi lớn nhất mà người muốn đắc đạo không được mắc phải. Tục ngữ cũng nhận định rằng: Đường đi hay tối, nói dối hay cùng. Trên phương diện y học thì nói dối hại tim, suy yếu phổi vì luôn ở tâm trạng đối phó bất ổn. Xét về khía cạnh tâm sinh lý, thì nói dối bao giờ cũng tạo ra những phản ứng trái ngược trong cùng một chủ thể, khiến con người luôn bí bức vì không thể sáng tạo mãi ra những điều không có thật. Đành rằng, cuộc đời là một sân khấu lớn, nhưng không phải tất cả những nhân vật biểu diễn trong vở kịch đều là nghệ sĩ vĩ đại, thế nên mới nói đổi vai diễn thì dễ còn nhập vai chính hoặc phụ đạt yêu cầu là cả một khoảng cách. Sở dĩ phải phân tích điều này vì lắm kẻ vẫn huênh hoang và tự hào về khả năng diễn vở trắng - đen mà không biết đang tự mua dây trói mình. Châm ngôn Trung Quốc nói: Nếu có lương tâm trong sáng cả đời bạn sẽ không phải sợ tiếng gõ cửa lúc nửa đêm. Còn Trình Di lại đúc kết rằng: Lấy lòng chân thật cảm động người ta, thì người ta cũng lấy chân thật mà đãi lại, Lấy cách trí thuật cài đạp người ta, thì người ta cũng lấy trí thuật mà xử lại. Nếu cứ lẩn quẩn mãi như thế, cuộc đời liệu có yên ổn và an nhàn không?
Dối trá với cuộc đời thì chẳng hay ho gì, bởi gieo hạt nào thì gặt quả nấy. Sách Minh tâm dạy rằng: Độ lượng to lớn bao nhiêu thì phúc trạch càng to lớn bấy nhiêu, Mưu sâu độc bao nhiêu thì tai vạ cũng sâu độc bấy nhiêu. Nhưng khi đã tự lừa dối cả bản thân mình, thì quá tội lỗi. Nhẹ nhất là tự huyễn hoặc khả năng, bản chất của cá nhân để yên lòng tồn tại. Nặng hơn tự cho mình là thiên tài, luôn cao giọng răn dạy cuộc đời. Nghiêm trọng nhất là tự cho mình cái quyền quyết định, hay phán xử tất cả mọi sự việc, mức độ này thường dẫn đến hành động oai hùng thái quá gây tổn hại đến tinh thần và tính mạng người khác. Thường thì người ta hay tự an ủi bằng những lý do không đúng sự thật về những điều xấu mình đã gây ra, cốt để yên tâm tạm thời còn phần lớn thời gian luôn cảm thấy bất an, nơm nớp. Nên Kinh thư mới nhắc: Làm điều thành thật thì bụng yên ổn và mỗi ngày một hay. Làm điều gian dối thì bụng băn khoăn và mỗi ngày một dở. Không tự lừa dối mình và mọi người cũng có nghĩa là phải chứng minh sự thật bằng mọi giá. Chuyện cổ kể rằng, có người thợ đào được hòn đá bên trong có ngọc đem dâng vua, vua không tin, kết tội nói dối nên chặt chân trái. Vua sau lên ngôi, người này cũng đem ngọc đến dâng và vua cũng bảo gian dối, chặt nết chân phải. Đời vua sau nữa lên ngôi, người thợ đến chân núi khóc suốt 3 ngày đêm đến chảy cả máu mắt. Vua đến hỏi thì người thợ nói, khóc vì ngọc mà nhầm là đá - thật mà cho là dối! Vua bèn sai đập hòn đá ra, thì quả có hòn ngọc bên trong.
4
Nỗi bi ai lớn nhất của con người chính là lòng đố kị. Tính ganh ghét và đố kị như mốt ngọn lứa nhỏ leo lét trong tâm mỗi người. Với những ai điều chỉnh được bản thân hướng thiện thì sẽ chế ngự được ngọn lửa ấy và hóa nó thành khát vọng tốt đẹp ham muốn vươn lên, với những kẻ bản năng tầm thường thì ngọn lửa này sẽ thỏa sức cháy, thiêu rụi hết những gì gọi là nhân đức - giáo dục - văn hóa biến người ta thành một con thú hoang lồng lộn cắn xé giành giật miếng mồi và kết cục lại bị chính ngọn lửa tham này đốt cháy thành tro bụi. Đúng là: Lòng tham thì hại mình, Sướng miệng thì tổn thân! Bệnh ghen tị luôn khiến nội tâm con người bức xúc, hậm hực khó mà khuyên giải được nếu như không được thỏa mãn một tý chút gọi là. Thế mới biết, sự đời đâu phải chỉ con gà tức nhau tiếng gáy, mà con ngựa ghen nhau tiếng hí, con chó ganh nhau tiếng sủa, con chim đua nhau tiếng hót, còn con người thường ghen tị mà hãm hại lẫn nhau. Có lẽ nên tra lại Minh tâm bảo giám để ghi nhớ thêm một câu: Miếng ăn sướng miệng, sẽ sinh ra bệnh tật, việc làm thỏa chí, sẽ đưa tới tai vạ. tranh hơn chạy tắt hay thành ác, nói lỡ lời đâm ra tiếng đồn đại. Cho nên, để bệnh rồi uống thuốc sao bằng tự ngừa trước bệnh tật?
Nho giáo là một đạo học về cuộc sống có nội dung giản đơn chủ yếu thuận theo lẽ sống tự nhiên của khuôn khổ xã hội nhất định. Người có học Nho bao giờ cũng có chất nền nếp, giữ phép tắc, có lòng nhân đạo bác ái. Tuy nhiên, Nho giáo nhiều khi khó hiểu, rườm rà khiến cho người học khó theo kịp và không thể lấy mức nào để làm chuẩn mực. Chỉ có những tính chất trí tuệ và triết lý của Nho học là mang tính giáo dục lưu truyền phổ thông với tác dụng thực tiễn cao nhất, đặc biệt là về bản chất và phong cách sống của con người - đây là lĩnh vực mà cổ nhân đưa ra nhiều triết lý vô cùng sâu sắc:
5
Sai lầm lớn nhất của con người là tự đánh mất mình. Ta chỉ là một cá thể nhỏ, một hạt cát trong vũ trụ bao la và trên hành tinh có 7 tỷ cá nhân khác nhưng điểm khác biệt duy nhất khiến ta làm chủ được cuộc sống riêng không phải là cái tên khai sinh mà chính là sự khẳng định khác biệt với những người khác trong cá tính nhân cách, năng lực và tư duy phát triển vươn lên đa dạng. Ai cũng muốn tự khẳng định mình và càng muốn những người khác công nhận mình trong một hoặc nhiều lĩnh vực trong cuộc sống theo phương châm hiện đại: giỏi một - biết nhiều. Nhưng cũng nhiều người đã không tự chứng minh được mình mà còn đánh mất luôn cả bản thân vì những tác động khách quan bất ngờ và chủ quan không may mắn! Thường thì khách quan bị cột vào việc mất phẩm chất hoặc danh dự như vì nghèo quá hóa liều. Nhưng Lã Khôn cho rằng: Nghèo không xấu, nghèo mà không có chí mới là xấu, hèn không đáng ghét, hèn mà không có tài mới đáng ghét, già không nên than thở, già mà sống thừa mới đáng than thở, chết không nên bi ai, chết mà vô bổ mới đáng bi ai. Nhưng tội lỗi quả là sinh ra chỗ giàu sang vì sức mạnh của đồng tiền rất đáng kinh ngạc. Cho dù chưa phải là Tiên, Phật hay chân lý, nhưng đồng tiền cũng, làm hắc nhân tâm, xét từ cổ chí kim thì: Người ngồi trên đống cát ai cũng có thể là quân tử hiền nhân, nhưng ngồi trên đống vàng thật khó thay, đã có ai là hiền nhân quân tử đâu?
6
Tội lỗi lớn nhất của đời người là bất hiếu. Nếu như không có cha mẹ thì làm sao mình có thể hiện diện trên cõi đời này? Tại sao lại có thể quên đi người đã sinh ra mình?
Những người con bất hiếu này chỉ nhìn thấy cái trước mắt và họ không hiểu được nguồn gốc và tình cảm của cha mẹ họ. Sau này, nếu con cháu họ đối xử cũng như vậy thì họ sẽ cảm nhận được thế nào là tội lỗi. Gieo nhân nào gặt quả nấy!
"Công cha như núi Thái Sơn. Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Một lòng thờ mẹ kính cha.Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con". Trong mỗi người Việt chúng ta, người được đi học tử tế đến những người vì hoàn cảnh khó khăn mà thất học, từ bé đều được nghe 4 câu ca dao đầy ý nghĩa này. Nó là bài học căn bản đầu tiên của mỗi con người.
7
Cuộc đời nhiều nỗi thương cảm xót xa nhưng có lẽ con người đáng thương nhất là tự ti. Đây là cách suy nghĩ, biểu hiện, hành động không đúng với bản chất và khả năng của mình. Biểu hiện tích cực của tự ti là thu nhỏ lại không va chạm, không bon chen, ngại đưa ý kiến, sợ phản đối trong mọi hoàn cảnh. Biểu hiện tiêu cực thì tệ hơn là luôn khúm núm, xun xoe, bợ đỡ, xu nịnh, tâng bốc ai đó để lấy chỗ dựa bởi mặc cảm: phải có bờ rào thì dây leo mới có chỗ dựa! Chuyện xưa kể. Có một tay nhà giàu nứt đố đổ vách được nhiều người trong làng tâng bốc, nịnh hót nhưng anh nông dân nghèo rớt mồng tơi bên cạnh nhà lại dửng dưng, không cần biết. Tay nhà giàu gặng hỏi, anh nông dân trả lời: ông giàu kệ ông, tôi nghèo kệ tôi cớ gì phải xu nịnh? Tay nhà giàu hào phóng: Nếu tôi cho anh 1/2 tài sản thì anh có nịnh tôi không? Anh nông dân vẫn đáp: Nếu thế hai bên ngang hàng nhau, cần gì nịnh ai? Tay nhà giàu tức khí: Nếu cho anh tất cả tài sản thì anh có nịnh tôi không? Anh nông dân thản nhiên: Lúc ấy ông phải xu nịnh tôi mới đúng! Thực tế bây giờ cũng chứng minh rằng: tiền bạc và địa vị tác động ghê gớm đến suy nghĩ tự ti, nếu ai không đủ cứng rắn để giải thoát khỏi nỗi ám ảnh này thật vô cùng đáng thương. Đường đời vốn không bao giờ bằng phẳng, chuyện vấp ngã hoặc trượt chân rất bình thường. Triết lý cho rằng: mỗi lần ngã là một lần bớt dại. Điển tích thơ, ca ngợi tài ứng khẩu của bà chúa thơ nôm Hồ Xuân Hương khi ngã cơ học vần giải thích kiểu triết học: Giơ tay với thử trời cao thấp - Xoạc cẳng đo xem đất ngắn dài? Trong cuộc sống không đơn giản như thế có những cú ngã vô hình tác động và ảnh hưởng sâu sắc đến tinh thần và làm suy sụp ý chí quyết tâm gượng dậy. Có thể nói từ vị trí ngã cho đến lúc đứng dậy được phải trải qua động tác trung gian là quỳ gối - khom lưng đây cũng chính là thời điểm quan trọng nhất nếu không đủ bản lĩnh để vươn lên thì không những chẳng đáng khâm phục mà còn vĩnh viễn tình nguyện gia nhập đội ngũ những kẻ không tiên hóa được chỉ đi bằng đầu gối. Bởi thế, Chu Hy mới dặn rằng: Đời suy, đạo vi, lòng ham muốn loài người đầy rẫy, không phải người cương nghị thì đứng vững sao được?
8
Có một câu châm ngôn sống dạy rằng: Mất xiềng xích thì được tự do, mất tiền sẽ được kinh nghiệm, mất sức thì được sung sướng nhưng đừng bao giờ mất hy vọng, mất hy vọng là mất tất cả! Đây đúng là chân lý thực dụng kiểu phương Tây nhưng có một ý chính trùng với người phương Đông. Sự mất mát lớn nhất của con người là tuyệt vọng.
Không được tuyệt vọng tức là phải luôn luôn có hy vọng để sống và sống vì hy vọng. Khi ta có hy vọng vào mốt con người, sự việc, hoàn cảnh nào đó cũng đồng nghĩa với việc ta đặt trọn mềm tin vào đấy để có động lực sống, do đó sự phấn đấu vươn lên sẽ mạnh mẽ và đạt hiệu quả thiết thực. Tình cảm bị tuyệt vọng sẽ tạo nên trạng thái tâm lý dở khùng, hoang mang, không biết sắp xếp mọi mặt của cuộc sống ra sao. Nếu sự nghiệp bị tuyệt vọng sẽ gây ra sự phẫn uất, chây ì với bản thân, còn nếu tuyệt vọng với cả hai điều này thì dẫn đến kết cục bi thảm: một kẻ trắng tay thường tự kết thúc cuộc sống của mình rất nhanh. Vậy muốn giữ được hy vọng, không sa vào tuyệt vọng thì mỗi con người phải có ý chí, nghị lực như Vương Dương Minh nhận định: Người không có ý chí như thuyền không lái, như ngựa không cương, trối giạt lông bông, không ra thế nào cả.
9
Các cụ xưa cũng nhấn mạnh rằng: Tài sản lớn nhất của con người là sức khỏe. Người bình thường không ai nghĩ đến sức khỏe của mình, chỉ khi nào bị tác động của bệnh tật hoặc tuổi già mới giật mình nghĩ lại, chủ yếu là cảm giác nuối tiếc. Bão Phác Tử nói: Ai cũng muốn sống lâu mà không biết cách dưỡng sinh. Ai cũng biết ăn uống quá độ thì ốm đau mà không biết giữ miệng. Ai cũng biết tình dục quá độ thì khô héo mà không biết phòng thân? Mạnh Tử thì cho rằng: Dường sinh không gì hay bằng ít lòng ham muốn, say mê. Tư Mã Thiên cũng nhận xét: Tinh thần dùng quá thời kiệt, hình thể làm quá thời mệt. Đúng là khi đã ốm đau bệnh tật rồi thì có tặng, biếu ham muốn cũng không còn cảm hứng đón nhận nữa. Tuân Sinh Tiên lại có ý sâu xa: Muốn cho thân không có bệnh, trước hết phải để tâm không có bệnh. Nên ít sắc dục để nuôi tinh, ít ngôn ngữ để nuôi khí, ít tư lự đế nuôi thần. Còn danh y Tuệ Tĩnh luôn nhắn nhủ: Bế tinh, dưỡng khí, tồn thần, Thanh tâm, quả dục, thủ chân, luyện hình (ý là: giữ tinh, dưỡng khí, bảo tồn thần, giữ cho lòng thanh thản, hạn chế dục vọng, giữ chân khí, luyện tập thân thể).
10
Trong cuộc sống còn nhiều mối liên quan, tác động đến nhau về cả vật chất và tinh thần, những món nợ tiền còn có thể trả được nhưng nợ tình thì khó khăn hơn nhiều, cho nên món nợ lớn nhất cuộc đời con người là tình cảm. Kinh Lễ đặt câu hỏi: Thế nào là tình cảm con người? Mừng, giận, thương, sợ, yêu, ghét muốn. Bảy loại tình cảm đó chẳng cần học ai cũng biết. Thế nhưng, bảy sắc tình đó chẳng phải mang đến đã cho con người ta mọi điều tốt đẹp, như sách Khuyết giới toàn thư nhận định: Bể tình dục lấp mãi không đầy thành sầu khổ phá mãi không tan, vì vậy món nợ tình cảm ở đây cần hiểu là món nợ của thương yêu, quý mến, gia ân. Nếu có điều kiện, thời gian, hoàn cảnh cũng có thể trang trải tượng trưng để lưu lại chữ tình, nhưng cũng có nhiều tình thế khó xử không thể cân, đong, đo đếm được, đành để kiếp sau. Một tích cổ kể câu chuyện vua muốn thử tài trí tân Trạng Nguyên nên đưa ra tình huống khó xử: Trên một con thuyền bị đắm có ba người là đức vua, thày dạy và cha đẻ đều gặp nguy hiểm đến tính mạng, vậy sẽ cứu ai trước? Nếu chủ định cứu một trong ba người thì Trạng Nguyên sẽ mắc một trong ba tội lớn: bất trung, bất hiếu hoặc bất nghĩa. Nhưng Trạng trả lời nhanh và dứt khoát là, cứ nhảy xuống sông, quờ được ai trước thì cứu trước. Tuy cách ứng phó ngẫu nhiên rất thông minh nhưng giả thiết có chuyện này thật thì món nợ dưới sông với hai người còn lại biết bao giờ trả xong? Chắc cũng khó khăn, trắc ẩn như chuyện của Trương Chi và Mỹ Châu: Nợ tình chưa trả cho ai? Khối tình mang xuống tuyền đài chưa tan!
11
Thế giới có thể đại đồng về mặt lý thuyết, nhưng thực tế trên đời người không tránh khỏi va chạm, xích mích gây ân oán to nhỏ trên dưới, xa gần nhằng nhịt như dây leo không thể giũ bỏ triệt để được, vì thế tha thứ là báu vật của mọi quan hệ và lòng khoan dung là quà tặng đáng giá nhất trên đời. Đức Thích Ca dạy: Oán trả oán, oán ấy chồng chất, lấy ân trả oán, oán ấy tiêu tan Sách Luận ngữ cũng viết: Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân. Phương pháp luận của Lão Tử cụ thể hơn: Với kẻ lành, lấy lành mà ở, với kẻ chẳng lành, vẫn lấy lành mà ở. Với kẻ thành tín, lấy thành tín mà đãi, với kẻ không thành tín vẫn lấy thành tín mà đãi. Nghĩ kỹ thêm mới thấy, hai chữ khoan dung thốt ra nhẹ nhàng biết bao nhiêu mà thực hành lại nặng nề bấy nhiêu, bởi nếu lòng dạ hẹp hòi không chứa nổi hai chữ ấy. Cách tốt nhất là chủ động: không nên lấy cái hay của mình mà trách cái không hay của người. Không nên lấy cái sở trường của mình mà trách cái sở đoản của người. Khi trách người, thì đừng nên khoe mình. Tuy vậy, sách Minh Tâm Bảo Giám viết: ở đời chẳng việc gì khó Không xong việc là do lòng mình không chú trọng. Thà kết ơn làm nghĩa với nhiều người, chớ nên gây oán với một người. Nên nhịn những việc khó nhịn, tha thứ những người không sáng suốt. Lòng khoan dung không những cởi mọi ân oán tạo nên cách sống cao thượng, mà còn chính là nguồn phúc để lại cho đời sau vì: Chứa vàng để lại cho con cháu chưa chắc đã giữ được, chứa sách để lại cho con cháu chưa chắc đã học được, cách để lại lâu dài cho con cháu không gì bằng chứa âm đức ở trong chỗ minh minh!
12
Khổng Tử là một bậc thầy của giáo dục. Ngài cho rằng: có được học vấn không phải là việc một sớm một chiểu, cần phải có nhiều năm thu lượm, tích lũy. Giành được học vấn như đắp hòn núi cao, từng sọt đất mà đắp ngày lại ngày bền bỉ mới thành núi, cho nên thành bại của học vấn trước hết là tự mình chế ngự được bản thân, phải biết cách tránh mọi diều cám đỗ trên đời vì nếu người đọc sách còn mơ tưởng an nhàn thì không thể coi là người học chân chính. Và nếu không hoặc có học không đúng đắn thì dẫn đến kém hiểu biết, đó chính là khiếm khuyết lớn nhất của con người, không gì bổ sung, thay thế được. Đại dương kiến thức thật mênh mông, vốn hiểu biết như giọt nước dưới ánh nắng mặt trời, long lanh đấy nhưng rồi sẽ bay hơi nhanh chóng, vì thế phải tranh thủ và tiếp nhận tích cực vốn tri thức, hiểu biết của cuộc sống, không nên phân biệt, cân nhắc cao thấp.
Khổng Tử dạy: Ba người cùng đi tất có một người làm thầy ta được. Khổng phu tử cũng viết: kẻ ngốc than phiền là mọi người không hiểu hắn. Kẻ thông thái than phiền là mình không hiểu mọi người. Như vậy có nghĩa chỉ cần lắng nghe cũng có thể thu nạp được kiến thức rồi và nguồn kiến thức như vậy vô cùng quan trọng như Vương Dương Minh nói: Kiến thức là sự bắt nguồn của hành động. hành động là thành tựu của kiến thức. Sự học của thánh nhân chỉ có công phu là kiến thức và hành động không tách rời nhau. Vậy nên Trần My Công cho rằng: Người ta sống trong một ngày, có được nghe một câu phải, trông thấy một điều phải, làm một việc phải, ngày ấy mới không uổng. Danh ngôn phương Đông cho rằng: Hoàng kim cũng có giá của nó, nhưng kiến thức học được thì vô giá và nếu như ruộng của bạn không được cày bừa thì kho vựa của bạn sẽ trống rỗng, nếu sách của bạn không được đọc thì con cháu bạn sẽ dốt nát. Như thế đủ thấy kiến thức còn hữu dụng đến bao đời.
13
Cuộc đời cũng còn có nhiều niềm vui và nỗi buồn, nhưng niềm vui lớn nhất của con người chính là làm phúc. Chúng ta nên chia sẻ cảnh ngộ, lòng thương cảm để giúp đỡ tinh thần hoặc vật chất cho mọi người. Làm được điều thiện cũng là một cách tích đức để lại cho con cháu, như Tử Thần ông nói: Bình sinh làm điều lành thì trời ban thêm phúc cho mình, ví bằng ngây dại mà làm điều dữ thì phải mắc tai họa. Còn ý tưởng của Thái Thượng Công là: Điều họa phúc vốn không có cửa ngõ, chỉ có ta mời nó đến thôi. Sự đền đáp việc lành dữ cũng như bóng với hình. chỉ tùy theo lòng người. Chuyện làm phúc cũng còn lấy kết quả, có thể người làm phúc không vui vẻ gì mà phải làm, cũng có khi người được làm phúc không thỏa mãn mà vẫn phải nhận, ấy là do phụ thuộc vào thái độ và cách thức thể hiện nữa. Làm phúc vì chân tâm thì cả hai bên cùng thoải mái, nhẹ lòng, hạnh phúc còn nhón tay vì điều kiện hay mưu tính thì không hề có thiện ý, tất cả những điều này phần lớn do tâm tính, hoàn cảnh sống và địa vị xã hội tạo ra. Vì thế Đông Nhạc Thánh Đế viết rằng: Phàm người có quyền thế, không nên cậy vào quyền thế của mình, người có phúc đức may mắn không nên tận hưởng hết cái phúc ấy, cũng như thấy kẻ nghèo hèn chớ có khinh miệt người ta quá mức. Một ngày mình làm điều thiện, phúc tuy chưa đến nhưng cái họa đã tự bỏ đi xa, một ngày làm điều ác, cái họa dẫu chưa đến nhưng cái phúc đã tự bỏ đi xa mình rồi. Người ở dời sau mà làm điều lành thì giống như cỏ trong vườn xuân, tuy không thấy lớn nhưng ngày một dày thêm, người làm điều ác giống như viên đá mài dao, không thấy hao mòn nhưng ngày càng khuyết dần.
14
Nỗi đau đớn và dằn vặt trên đường đời cũng rất nhiều và đa dạng do những nguyên nhân khác nhau, nhưng có lẽ đau khổ lớn nhất là sự trống rỗng. Đó là một trạng thái vô cảm, không còn cảm nhận về buồn vui sướng khổ yêu ghét hay dở. Đời sống tinh thần lúc ấy không còn gì là ham muốn nữa, thật sự giống một hòn đá lăn. đám mây trôi chứ chưa so sánh bằng thực vật động vật vì cây cỏ muông thú còn có cảm xúc riêng của mình. Người rơi vào trạng thái này thường bị hụt hẫng, thất vọng hoặc tan vỡ một dự tính quan trọng hay chịu một mất mát không gì bù đắp được. Cần phải hiểu rằng mưu tính sự việc là do con người, nhưng việc thành bại là do may rủi. Người muốn như vậy, mà trời lại không cho là như thế, do đó, đành phải chấp nhận cái đã có hay vốn có, thế mới là người hiểu cái đạo sống giữa cuộc đời: lý trí phải mạnh mẽ - hành động phải linh hoạt, như Gia Cát Khổng Minh nói cách trừ bỏ sự trống rỗng này: Nên giữ chí thật cao xa, mến chuộng bậc hiền tài, dứt hẳn tình dục, phá tan sự ngưng trệ, khiến cho lòng mong muốn có chỗ tồn tại rõ ràng, có chỗ cảm động mà sinh ra thương mến. Giận lắm thì cũng nên duỗi, bỏ qua sự nhỏ nhặt. Rộng thăm dò học hỏi, trừ bỏ tính nghi ngờ bủn xỉn. Sao lại để tổn hại về sắc đẹp? Sao lại lo buồn về việc không thành? Nếu chí không mạnh mẽ, ý không ngoan cường khảng khái sẽ bị chìm đắm vào chỗ phàm tục, suốt đời bị trói buộc vào cõi vô hình.
Dù sao đi nữa, tội lỗi đến đâu cũng cần phải giữ một chút nhân tính và lương tâm, chỉ có kẻ vô liêm sỉ nhất mới bán cả lương tâm và tâm hồn mình. Nên nhớ rằng: Trước nghĩa rồi sau lợi là vinh, trước lợi rồi sau nghĩa là nhục. Vinh ấy thường thông, nhục ấy thường cùng. Kẻ thông ấy thường trị được người.
Kẻ cùng ấy thường bị người trị. Biết được những điều khuyên răn của cổ nhân để ứng xử trên đời và sống tốt về lý thuyết thì dễ, nhưng sử dụng những lời khuyên này thế nào cho hữu ích chỉ phụ thuộc vào bản thân mỗi người như sách Minh Tâm Bảo Giám dạy: Ngàn vàng tốt chưa phải là quý. Được lời nói hay của một người còn quý hơn ngàn vàng, vì ngàn vàng dễ được lời hay khó tìm. Tìm ở người không bằng tìm ở mình, hay chịu nghe người không bằng hay suy xét. Biết việc ít thì phiền não cũng ít. Biết người nhiều thì chuyện phải trái cũng nhiều. Và như thế mới cần bàn đến những lời răn của cổ nhân...

Nguồn: Tạp chí Hà Nội Ngàn năm số 33, 34, 35, 36
Tệp đính kèm: 8026582.jpg(151.5 Kb)


Trưởng sư Võ Văn Thái
 
adminNgày: Wednesday, 2018 Aug 15, 23:50:31 | Thông điệp # 13
Forum: Dịch vụ tủ sách | Thread: HOA THỦ KỸ PHÁP
Trưởng sư sáng lập
Nhóm: Người quản trị
Bài viết: 157
Giải thưởng: 0
Danh tiếng: 0
Trạng thái: Offline
BỘ THÔI SƠN QUYỀN

* Dự bị thủ thức: Tay rút thắt lưng.
1. Bình thân bái tổ: Lập thân thể thế. Cung tay bái tổ quyền.
2. Phá cước song thủ: Chân phải sang Hổ tấn, cuộn tay rút thắt lưng. Đấm hai tay thập tự trước hạ bộ (phải trên, trái dưới). Gạt hai tay song song - Đấm song quyền.
3. Bạch hổ tam sơn: Xoay qua Long tấn phải, gạt phải, đấm trái - Đá phản trái - Đấm trái, phải.

4. Bạch hổ tam sơn: Chân trái lên nhập ngang qua trái Hổ tấn, gạt phải, đấm trái - phải -  trái. Xoay qua Long tấn trái, gạt trái - phải - trái -  phải.
7. Bạch hổ tam sơn: Xoay qua hậu phải - Hổ tấn. Gạt tay trái, đấm tay phải - Đấm tay trái - Đấm tay phải.
8. Bạch long tam sơn: Xoay qua phải - Long tấn phải. Gạt tay phải, đấm tay trái - Đấm tay phải - Đấm tay trái.
12.


Trưởng sư Võ Văn Thái
 
adminNgày: Saturday, 2018 Aug 11, 23:00:39 | Thông điệp # 14
Forum: Võ thuật Việt Nam | Thread: PHƯƠNG ÁN THÀNH LẬP ĐỘI TUYỂN VÕ THUẬT CỔ TRUYỀN VIỆT NAM
Trưởng sư sáng lập
Nhóm: Người quản trị
Bài viết: 157
Giải thưởng: 0
Danh tiếng: 0
Trạng thái: Offline
Tải Phương án thành lập đội tuyển Võ thuật cổ truyền Việt Namhuyện Tây Giang tỉnh Quảng Nam
Tệp đính kèm: Phng_n_thnh_lp_.doc(117.5 Kb)


Trưởng sư Võ Văn Thái
 
adminNgày: Friday, 2018 Aug 10, 14:13:11 | Thông điệp # 15
Forum: Võ thuật Việt Nam | Thread: CÔN PHÁP VÕ CỔ TRUYỀN VIỆT NAM
Trưởng sư sáng lập
Nhóm: Người quản trị
Bài viết: 157
Giải thưởng: 0
Danh tiếng: 0
Trạng thái: Offline
ĐOẢN CÔN
Võ sư Trương Văn Bảo
Liên đoàn Võ thuật cổ truyền Việt Nam

Côn là công cụ thường dùng trong đời sống của con người cổ đại và cũng là loại hình binh khí có lịch sử lâu đời mà giới võ tôn xưng là “Bách binh chi tổ”, do tính cách thông dụng hiệu quả của côn. Côn có loại ngắn, trung bình, dài, một đoạn, hai đoạn riêng lẻ, hai đoạn nối liền, ba đoạn nối liền.

Lý luận theo võ học có nhiều lưu phái về côn thuật nên có nhiều tên gọi và chủng loại khác nhau. Côn có đoản côn (côn ngắn), trung côn (côn trung bình), tề mi côn (côn cao ngang chân mày), trường côn (côn dài), đại tiểu tử côn (mẫu tử côn - một đoạn dài, một đoạn ngắn), ngoài ra còn phải nói đến lưỡng tiết côn (côn hai khúc), tam tiết côn (côn ba khúc).

Đoản côn là binh khí thực dụng, đơn giản nhưng cực kỳ hiệu quả. Theo Hán tự, đoản có nghĩa là ngắn, côn là một khúc gỗ; chiều dài phổ thông bằng cánh tay của người sử dụng. Thân đoản côn có hình khối tròn hay hình khối vuông, thường là khối tròn với đường kính vừa giáp bàn tay nắm của người cầm côn, hai đầu đoản côn thường có độ lớn bằng nhau. Dùng một côn gọi là độc (đơn) côn (single stick), dùng hai côn gọi là song côn (double sticks). Đoản côn có thể mang theo bên mình tự vệ, chiến đấu, dễ tìm, dễ làm vì chất liệu thông dụng là gỗ, tre cứng, tầm vông; có những loại cây, gỗ làm đoản côn mà đao, kiếm chặt không đứt.

Khi cầm đoản côn người ta thường cầm ở tay thuận, đa số thuận tay phải, một số người thuận tay trái. Tư thế cầm đoản côn phải tuân theo kỹ thuật, nhất là biến hoá theo phép đánh để đạt hiệu quả tối ưu. Bàn tay nắm trọn thân côn ở một đầu gọi là gốc (đốc), đầu côn còn lại gọi là ngọn; tay nắm côn phải để lộ ra một đoạn gốc khoảng 2 lóng ngón tay phòng trường hợp phải trở gốc côn trợ chiến khi bị đối phương nhập nội.

Song côn là hai tay cầm hai đoản côn mà chiến đấu, sức mạnh và uy lực vượt bậc. Một côn đánh, một côn đỡ, một côn thủ, một côn công, hai côn cùng công, cùng thủ. Dùng song côn đòi hỏi sự nhanh nhẹn, có sức, đều tay, di chuyển trước, sau, trái, phải, xoay vòng hợp lý không rối loạn. Ngoài các kỹ thuật tấn công, phòng thủ, đoản côn còn có khả năng khoá khống chế đối phương. Các lực lượng làm nhiệm vụ an ninh hiện đại trên thế giới ngày nay dùng đoản côn dưới hình thức là cây cao su đặc, hoặc ngoài bọc cao su bên trong là kim loại, mang theo bên mình như một loại vũ khí, thường gọi là dùi cui để tự vệ và trấn áp tội phạm rất hiệu quả.

Đối với một số loại binh khí ngắn như đao, kiếm, chùy, phủ, giản, trủy thủ… kỹ thuật vận dụng cổ tay là quan trọng, đoản côn cũng không ngoại lệ. Chính sự linh hoạt, uyển chuyển của cổ tay giúp cho đoản côn phát đòn nhanh, mạnh, chính xác. Vì vậy kỹ thuật cơ bản của đoản côn là những bài tập về vận động cổ tay.

Đoản côn là binh khí võ thuật nên cách đánh đoản côn dựa trên nền tảng công phu võ thuật từ tư thế phòng thủ đến tấn công hoặc phản đòn, biến thế. Các tư thế thủ của đoản côn yêu cầu kín đáo, thuận lợi khi phản công. Tấn pháp, bộ pháp, thân pháp, nhãn pháp nhất nhất phối hợp hài hoà như đánh võ; một số trường hợp vừa dùng đoản côn vừa sử dụng quyền cước, kỹ thuật quyền cước là nền tảng cần phải có để vừa chiến đấu vừa bảo vệ đoản côn. Nếu chỉ thuần dùng đoản côn mà không biết võ, đối phương có thể tước đoạt đoản côn dễ dàng.

Các thế của đoản côn dùng tấn công như đập, đánh, phang, quất, đâm, thọc vào mục tiêu: đầu, gáy (ót), mắt, màng tang (thái dương), quai hàm, cánh tay, cổ, ngực, bụng, hông, gối, cẳng chân, bàn chân, hạ bộ… cả hai chiều thuận, nghịch. Khi phòng thủ, đoản côn dùng đỡ, gạt ở nhiều góc độ khác nhau. Đoản côn còn có thể dùng khoá tay, khoá cổ, chấn ngực, chấn hông. Kỹ thuật đoản côn gồm đủ các yếu tố triệt, phá, hoá giải, phản kích. Những vật dụng xung quanh khi cần có thể dùng như một đoản côn là khúc cây, cái ô (dù), cây gậy (ba toong), ống bơm xe đạp…

Nghệ thuật song đoản côn yêu cầu thủ pháp, nhãn nháp, bộ pháp, thân pháp làm cho hợp điệu sẽ tăng được sức mạnh, sức nhanh, sức bền và dùng song đoản côn cũng cần đến tâm pháp an nhiên, một tinh thần ngoan cường, dũng cảm.

BÀI SONG LONG ĐOẢN CÔN
(Võ đường Trần Hưng Đạo Đà Lạt)

1. Lập bộ bái tổ;
2. Đồng tử khai môn;
3. Anh hùng xung trận;
4. Song côn loạn chiến;
5. Nhất thế hàng long;
6. Nhị thế phục hổ;
7. Tam thế hồi đầu;
8. Hầu vương trá tẩu;
9. Lôi công giáng hạ;
10. Côn chuyển luân xa;
11. Song long bảo biên;
12. Hạ bàn phạt thảo;
13. Tả xung hữu đột;
14. Nhứt tấn tam công;
15. Hồi đầu phản bộ;
16. Chung cổ tề minh;
17. Song long xuất hải;
18. Bái tổ hoàn nguyên.

Nội dung binh khí tự chọn và đấu luyện trong các giải Võ thuật cổ truyền toàn quốc, thỉnh thoảng một số bài binh khí đấu binh khí hoặc tay không đấu binh khí có sử dụng đoản côn. Đó là đấu luyện quy ước. Thực tế như loại hình chiến đấu trên đường phố (street fighting) thì kỹ thuật tấn công, phòng thủ, phản đòn, biến thế của đoản côn hiệu quả cao và vô cùng lợi hại.
Đà Lạt, 11/2013


Trưởng sư Võ Văn Thái
 
adminNgày: Friday, 2018 Aug 10, 13:08:34 | Thông điệp # 16
Forum: Võ thuật Việt Nam | Thread: CÁC BÀI ĐỐI LUYỆN TAY KHÔNG TAY KHÔNG
Trưởng sư sáng lập
Nhóm: Người quản trị
Bài viết: 157
Giải thưởng: 0
Danh tiếng: 0
Trạng thái: Offline

PHÂN THẾ ĐỐI LUYỆN TAY KHÔNG QUYỀN LÃO HỔ THƯỢNG SƠN


Trưởng sư Võ Văn Thái
 
adminNgày: Friday, 2018 Aug 10, 12:33:06 | Thông điệp # 17
Forum: Võ thuật Việt Nam | Thread: CÁC BÀI VÕ TAY KHÔNG
Trưởng sư sáng lập
Nhóm: Người quản trị
Bài viết: 157
Giải thưởng: 0
Danh tiếng: 0
Trạng thái: Offline

KHỞI QUYỀN


Trưởng sư Võ Văn Thái
 
adminNgày: Thursday, 2018 Aug 09, 10:09:57 | Thông điệp # 18
Forum: Võ thuật Việt Nam | Thread: BÍNH THÂN VÀ CÂU CHUYỆN ĐẦU NĂM
Trưởng sư sáng lập
Nhóm: Người quản trị
Bài viết: 157
Giải thưởng: 0
Danh tiếng: 0
Trạng thái: Offline


Trưởng sư Võ Văn Thái
 
adminNgày: Wednesday, 2018 Aug 08, 23:20:10 | Thông điệp # 19
Forum: Võ thuật Việt Nam | Thread: ĐỘC GIẢN
Trưởng sư sáng lập
Nhóm: Người quản trị
Bài viết: 157
Giải thưởng: 0
Danh tiếng: 0
Trạng thái: Offline


Trưởng sư Võ Văn Thái
 
adminNgày: Wednesday, 2018 Aug 08, 23:13:27 | Thông điệp # 20
Forum: Võ thuật phương Đông | Thread: 10 KỸ THUẬT PHẢN ĐÒN CỦA BẠCH HẠC QUYỀN
Trưởng sư sáng lập
Nhóm: Người quản trị
Bài viết: 157
Giải thưởng: 0
Danh tiếng: 0
Trạng thái: Offline


Trưởng sư Võ Văn Thái
 
adminNgày: Wednesday, 2018 Aug 08, 22:52:00 | Thông điệp # 21
Forum: Võ thuật Việt Nam | Thread: GIÁO TRÌNH VÕ THUẬT VÕ PHÁI THU VÂN VÕ ĐẠO
Trưởng sư sáng lập
Nhóm: Người quản trị
Bài viết: 157
Giải thưởng: 0
Danh tiếng: 0
Trạng thái: Offline


Trưởng sư Võ Văn Thái
 
adminNgày: Wednesday, 2018 Aug 08, 16:49:14 | Thông điệp # 22
Forum: Dịch vụ tủ sách | Thread: 3 CĂN BẢN CÔNG PHÁP VÕ CỔ TRUYỀN VIỆT NAM
Trưởng sư sáng lập
Nhóm: Người quản trị
Bài viết: 157
Giải thưởng: 0
Danh tiếng: 0
Trạng thái: Offline
PHẦN 3 - 45 ĐỘNG TÁC (GIÁO DỤC HỌC ĐƯỜNG BẬC PHỔ THÔNG)


Trưởng sư Võ Văn Thái
 
adminNgày: Wednesday, 2018 Aug 08, 16:46:45 | Thông điệp # 23
Forum: Dịch vụ tủ sách | Thread: 3 CĂN BẢN CÔNG PHÁP VÕ CỔ TRUYỀN VIỆT NAM
Trưởng sư sáng lập
Nhóm: Người quản trị
Bài viết: 157
Giải thưởng: 0
Danh tiếng: 0
Trạng thái: Offline
PHẦN 2 - 36 ĐỘNG TÁC (GIÁO DỤC HỌC ĐƯỜNG BẬC TRUNG HỌC)


Trưởng sư Võ Văn Thái
 
adminNgày: Wednesday, 2018 Aug 08, 16:45:00 | Thông điệp # 24
Forum: Dịch vụ tủ sách | Thread: 3 CĂN BẢN CÔNG PHÁP VÕ CỔ TRUYỀN VIỆT NAM
Trưởng sư sáng lập
Nhóm: Người quản trị
Bài viết: 157
Giải thưởng: 0
Danh tiếng: 0
Trạng thái: Offline
PHẦN 1 - 27 ĐỘNG TÁC (GIÁO DỤC HỌC ĐƯỜNG BẬC TIỂU HỌC)


Trưởng sư Võ Văn Thái
 
adminNgày: Wednesday, 2018 Aug 08, 12:10:15 | Thông điệp # 25
Forum: Dịch vụ tủ sách | Thread: 18 BÀI VÕ CỔ TRUYỀN VIỆT NAM TỔNG HỢP
Trưởng sư sáng lập
Nhóm: Người quản trị
Bài viết: 157
Giải thưởng: 0
Danh tiếng: 0
Trạng thái: Offline


Trưởng sư Võ Văn Thái
 
Search: